Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

NGỘ

Quá khứ tuột khỏi tay
Tương lai không thể nắm
Dẫu bể đời chát mặn
Còn đóa hồng ta say.
                     (15/10/2018)


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, hoa, thực vật và ngoài trời

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

Xúc cảnh


Lòng thiền
Dẫn lối Vĩnh Nghiêm
Kết quả hình ảnh cho chùa vÄ©nh nghiêm bắc giangThu vàng
Nắng thả
Chao nghiêng mái chùa
Vườn xưa
Tháp cổ
Gió lùa
Khói hương Tam Bảo
Nhập nhòa bóng ni.

Đời còn nặng nỗi sân si
Thành tâm hướng Phật
Vô vi
Phiêu bồng.
                  (6/10/2018)







Thứ Năm, 13 tháng 9, 2018

TRĂNG (Chùm Haiku của Phương Anh)

1
Trăng sa
sóng cười
lấp lánh thơ.

2
Lá trăng
đan vòm nhớ
bồi hồi đêm.

3
Đêm
choàng tỉnh giấc
bóng trăng.

4
Hồ trăng
Sâm Cầm vắng bóng
bâng khuâng.

5
Cá quẫy
trăng rơi
thuyền chài quăng lưới.

6
Trăng sa
lá chuối cong mình
đổ òa ánh sáng.

7
Sợi trăng
phím đàn
khúc mơ thu

8
Ngõ dài
tưởng bóng anh
hoang dại cả mùa trăng.

9
Trăng lên
chờ đợi
lá khuya rơi.

10
Hồ khuya
trăng khuyết
nhân đôi.

..................................




Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018

NGƯỜI ĐÀN BÀ (Chùm thơ Haiku Việt)

                                                                                              (Nguyễn Thị Phương Anh)

1

Gió oằn cây
người đàn bà đứng sững trước thềm
giữa hai cơn giông.

2

55 tuổi
nhớ nỗi đau trong quá khứ
người đàn bà mỉm cười.

3

Người đàn bà soi gương
nhan sắc
lặn chìm bên trong.

4

Cụ bà
ngồi bón cơm
đứa trẻ tóc hoa râm.

5

Đêm xuân
người đàn bà bên cửa sổ
lời hẹn mãi chưa về.

6

Sóng vỗ
thắt lưng ong
nụ hôn của biển.

7

Bến sương
người đàn bà bên kè đá
nón chênh chao.

8

Bão tan
người đàn bà bồng con trên cát
khát một cánh buồm.

9

Triều lên
người đàn bà lặng im
cát bay mộ gió.

10

Sân đình
táo chua
thị Mầu xưa vẫn hát.

..................................................




Thứ Hai, 20 tháng 8, 2018



VÀI ĐIỀU CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ
“NỖI NIỀM MÙA THU” CỦA TÁC GIẢ KHANG SAO SÁNG 
(Nguyễn Thị Phương Anh)

Thời gian ngân ngấn vào thu
Heo may khát bóng tình ru hoa hồng
Lúa xanh dan díu thương đòng
Giọt sương ướt cỏ còn không câu thề
Theo chồng em biệt xa quê
Anh như chiếc lá vụng về gió lay
Hồn thu ngọt nắng đong đầy
Lại mơ con mắt đắm say thuở nào
Lại thương váy ngắn má đào
Lại yêu chân bước lao xao chiều buồn
Nỗi niềm như cỏ tơ vương
Níu thu vào với đêm trường đợi trăng.                                    
                                      
        Mùa thu là mùa của ngọn gió heo may, của chiếc lá vàng bay về cội, của cặp tình nhân hội tụ sau bao chờ đợi nhớ thương... Mùa thu cũng là mùa để các thi nhân làm nên những giai phẩm tuyệt vời...
        Không phải ngẫu nhiên mà những nhà thơ nổi tiếng Việt Nam đều đã để lại những áng thơ rất hay về mùa thu. Nguyễn Khuyến với chùm ba bài: "Thu vịnh" "Thu điếu" "Thu ẩm", Tản Đà với "Gió thu", Xuân Diệu với hai thi phẩm "Đây mùa thu tới" “Thơ duyên”, và bài thơ “Tiếng thu” của tác giả Lưu Trọng Lư… Tuy mỗi tác giả có một cách cảm nhận riêng về mùa thu đất Việt, nhưng đều  chung một tình yêu sâu nặng đối  với cảnh vật quê hương, chung một tâm hồn vừa lãng mạn bay bổng, vừa chất chứa nỗi niềm nhân thế.
        Nối tiếp các tiền nhân, nhà thơ thời đương đại vẫn coi mùa thu là nguồn cảm hứng vô tận cho những sáng tác của mình. Có thể kể rất nhiều những tên tuổi trong giới tác giả. Nhưng ở khuôn khổ bài viết này, tôi chỉ xin đi sâu cảm nhận bài thơ của một người đã ghi danh mình vào giới văn nghệ sĩ đất Hà thành. Đó là nhà nhà thơ Khang Sao Sáng với thi phẩm "Nỗi niềm mùa thu".
        Từng là chiến sĩ công an gắn bó nhiều năm với phố phường Hà Nội, nhưng quê hương của tác giả Khang Sao Sáng lại là mảnh đất ngoại thành Đông Anh, nơi vẫn còn những cánh đồng xanh điểm trắng cánh cò, có giọt sương đêm đẫm trên lá cỏ những buổi mai thu... Vì thế, cảnh thu trong cảm nhận nhà thơ, vừa có vẻ mộc mạc thôn quê, vừa có nét đẹp buồn sang trọng, song không kém phần hiện đại của cảnh sắc nơi thị thành. Điều đó lý giải vì sao bên cạnh hình ảnh "hoa hồng", em "váy ngắn má đào” bước trên hè phố "lao xao" lá rụng trong buổi "chiều buồn"... lại có hình ảnh cánh đồng "lúa xanh", "giọt sương ướt cỏ"... Điều đó đã tạo nên một không gian nghệ thuật khá đặc biệt cho tác phẩm này.
         Nhưng sức nặng trữ tình bài thơ không nằm ở sự đặc biệt trên, mà là ở những xúc cảm tình yêu được gửi gắm trong cảnh, qua những vần điệu lục bát mượt mà say đắm.
          Mở đầu là câu thơ nói về thời gian: “Thời gian ngân ngấn vào thu”. Từ “ngân ngấn” lạ và có sức gợi. Thời gian đã được “hữu hình hóa”, như đang từng chút một dần đầy dâng để cập mùa mong đợi- mùa thu. Và khi thu đến, một cảm xúc bỗng bừng lên, ùa về:“Heo may khát bóng tình ru hoa hồng". Lối nói ẩn dụ thật có duyên và ý nhị. Nó không lộ rõ ra “cái mười mươi” là anh đang khát khao về em, đang dành cái tình cho em. Tình cảm ấy vừa mang vẻ chân chất mộc mạc như lúa xanh ngoài đồng, vừa lóng ngóng vụng về như ngọn gió chớm mùa chưa biết cách làm bay cánh lá. Nó rất giống cảm xúc của một anh trai quê lần đầu yêu và thật khó khăn để bộc lộ tình yêu của mình. Những câu thơ:
 "Hồn thu ngọt nắng đong đầy
 Lại mơ con mắt đắm say thuở nào
 Lại thương váy ngắn má đào
Lại yêu chân bước lao xao chiều buồn"
làm người đọc thấy được, chính cái se se lạnh của ngọn gió heo may và không gian “đong đầy” nắng ngọt đã làm sống lại những cảm xúc tưởng lui vào dĩ vãng, để chàng trai “Lại mơ”,“Lại thương”,“Lại yêu”… Người đọc cũng đoán được, người chàng trai “thầm yêu trộm nhớ” là một cô gái phố thị bây giờ đã “Theo chồng…”. Ở cô, từng toát lên vẻ đẹp hiện đại, rực rỡ đầy quyến rũ:“con mắt đắm say”,"váy ngắn má đào", bước đi trong “lao xao”  nắng lá của một buổi chiều thu… Có lẽ với chàng trai, cô có sự cuốn hút mê người nhưng lại xa vời không thể nắm bắt... để bây giờ chỉ còn biết tương tư “yêu vụng nhớ thầm”... Hình ảnh so sánh “Nỗi niềm như cỏ tơ vương" rất hay. Nó gợi cái tình mới nảy nở non tơ, gợi cả sự mong manh dễ mất... Câu thơ cuối:“Níu thu vào với đêm trường đợi trăng” thật sự đem lại ấn tượng thẩm mỹ đối với người đọc. Một sự chông chênh nên phải níu vào đêm thu cho vững hơn; một sự thiếu hụt nên phải tìm đến trăng thu để bù đắp lại... Vậy là vẫn như muôn thuở xưa, mùa thu (đêm thu, trăng thu) luôn là bạn tri kỷ để gửi gắm tâm tình, là chỗ dựa giúp con người khỏa lấp nỗi trống vắng, vượt qua những lúc khó khăn trong cuộc đời.
        Bài thơ kết thúc là một nỗi buồn vời vợi, nhưng không gây cảm giác trĩu nặng, bởi nỗi buồn đó được nâng lên hòa nhập vào thiên nhiên cảnh vật, từ đó tỏa ra ánh sáng trong trẻo, lấp lánh, làm mê hoặc lòng người.
        Cám ơn nhà thơ Khang Sao Sáng đã cho tôi đến với cái đẹp của một thi phẩm đượm sắc cảnh mùa thu, cũng là đến với những cảm xúc tinh tế trong tâm hồn con người. Tôi tin rằng với bài thơ này, tác giả đã góp phần làm giàu có hơn kho tàng THƠ MÙA THU của thủ đô Hà Nội ngàn năm văn hiến.
                                                                                20/8/2018

                                                            

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

RƯỢU ĐỜI...

Người ơi tôi vẫn đi tìm
Rượu đời ai cất từ đêm không màu

Rượu này cất từ nỗi đau
Để say trong mối tình sầu nhân gian
Rượu này từ nỗi bất an
Sống trong thấp thỏm sợ tan cửa nhà
Rượu này từ giọt mắt sa
Mặn môi... chẳng biết đâu là buồn vui
Rượu này từ chuyện hên xui
Khi cười lúc khóc... đượm mùi nhục vinh.

Ước sao chén rượu yên bình
Để tôi được mãi bên mình người thương.

                                         (16/8/2018)




Thứ Ba, 14 tháng 8, 2018

Chiều thu nhớ bạn

Bạn ơi đang ở nơi đâu
Ngoài trời đã đổ mưa ngâu dầm dề
Đường trơn thấm lạnh lối về
Hoa may giăng lối bờ đê nhuộm tà
Lạc loài một cánh chim sa
Trầm u núi đá mây là là bay.
Một tia nắng còn lắt lay...

                                (9/8/2018)