1
Tiếng ve dè dặt
nắng tắt đầu hồi
nụ hồng trên môi
Xin đừng theo ngọn gió trôi
Chút hương ve vuốt hồn tôi đêm buồn.
2
Hồ khuya
trăng khuyết
nhân đôi
Ngước tìm về phía xa xôi
Thắp lên muôn đốm lửa ngời dấu yêu.
3
Phanxipăng
bồng bềnh sương
còn chút tà dương
Vàng lên phiến đá khiêm nhường
Sâu trong khe cạn thoảng vương tơ chiều.
4
Đất nẻ
lúa nghẹn đòng
những ngày long đong
Mong trời cúi mặt mà trông
Trần ai muôn ngả quặn lòng áo cơm.
5
Lũ đi
bùn lẫn đá
đâu rồi người thương
Một vùng cháy đỏ vàng hương
Rưng rưng lá nhỏ hạt sương… lạnh chiều.
LỜI BÌNH
....Cái hay lớn nhất thể hiện tài năng của tác giả là chị không biến thơ đôi thành một sự lắp ghép cơ học (3 câu Haiku + 2 câu Lục bát một cách khiên cưỡng). Ngược lại, mạch thơ của chị tự nhiên như hơi thở. Ba câu Haiku đóng vai trò như một "nút thắt" hay một "nhãn tự" (con mắt của bài thơ) gieo vào lòng người đọc một ấn tượng thị giác hoặc thính giác mạnh mẽ. Để rồi ngay sau đó, hai câu lục bát xuất hiện như một "lối thoát" của cảm xúc, giải tỏa những dồn nén bằng nhạc điệu mềm mại, đưa người đọc vào cõi mênh mang của tình cảm... Tất cả đã khẳng định Nguyễn Thị Phương Anh là một cây bút rất thành công khi tiếp nhận và phát triển thể thơ đôi do nhà nghiên cứu Nhật Chiêu khởi xướng. Chị đã thổi vào thể loại mới mẻ này một linh hồn rất riêng: mềm mại, sâu lắng và đậm chất thuần Việt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét