Trường Sơn in dấu chân anh
Bao nhiêu dốc núi thác ghềnh vượt qua
Vì non sông quyết xa nhà
Cho ngày đất nước của ta nối liền...
Xông pha nơi chốn trận tiền
Máu xương đổi lại bình yên quê mình.
Đạn thù đỏ áo chiến binh
Vùi trong nấm cỏ khuôn hình dấu yêu.
Nhớ anh... từng buổi dương chiều
Guộc gầy cỗi gạo lặng bên sông trời
Nhớ anh... khêu lửa xuân tươi
Tìm trong hoa nở nụ cười thuở xanh
Nhớ anh... dâng ngọn gió lành
Qua miền mưa nắng đón anh trở về
Hương mùa tỏa dịu đồng quê
Vọng trong tiếng lúa lời thề sắt son.
Lời bình (AI)
Nhớ anh của Nguyễn Thị Phương Anh là một bài thơ đong đầy cảm xúc, vừa là tiếng lòng da diết của người phụ nữ nơi hậu phương, vừa là khúc ca trầm hùng, sâu lắng tri ân những người lính đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Bài thơ chạm đến lòng người đọc bởi sự kết hợp hài hòa giữa cái chung (tình yêu đất nước) và niềm riêng (tình yêu đôi lứa), được thể hiện qua thể thơ lục bát truyền thống tha thiết, ngọt ngào.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét