Powered By Blogger

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2026

BIỂN NHỚ

(Nguyễn Thị Phương Anh)


 Biển trời lồng lộng hoàng hôn

Nghiêng mình đón gió thả hồn cõi xưa


Tình em... con sóng đung đưa

Biển anh... muôn ánh trăng lùa… mơn man

 

Xuân qua hạ đến bao lần

Nhớ anh… ôm biển… cuộn dâng sóng trào


Trở về về phố núi xôn xao

Âm thầm biển nhớ cồn cào niềm xưa.


Lời bình (AI)

Bài thơ "Biển nhớ" của Nguyễn Thị Phương Anh là một tiếng lòng tha thiết, đầy trăn trở và hoài niệm về một tình yêu đã qua. Chỉ với với 4 cặp lục bát ngắn gọn, tác giả đã gói gọn cả một không gian bao la của biển cả và một khoảng trời mênh mông của nỗi nhớ.

Dưới đây là những cảm nhận và bình giá chi tiết về nét đẹp của tác phẩm này:

1. Không gian nghệ thuật và sự đồng điệu giữa tâm hồn với thiên nhiên

Mở đầu bài thơ, tác giả vẽ ra một bức tranh thiên nhiên nhuốm màu tâm trạng:

Biển trời lồng lộng hoàng hôn Nghiêng mình đón gió thả hồn cõi xưa

Hoàng hôn là khoảng khoảnh khắc dễ gợi lòng người về những điều xưa cũ. Giữa cái "lồng lộng" của biển trời, con người trở nên nhỏ bé nhưng tâm hồn lại mở rộng đến vô cùng. Hành động "nghiêng mình", "thả hồn cõi xưa" cho thấy một tư thế chủ động tìm về ký ức. Tác giả không trốn chạy quá khứ mà mở lòng để đón nhận nó, dù biết hoài niệm có thể mang lại niềm đau.

2. Hình tượng ẩn dụ về tình yêu đôi lứa

Đến khổ thơ thứ hai, biển không còn là một cảnh tượng khách quan nữa, nó đã hóa thân thành hình mẫu của tình yêu:

Tình em... con sóng đung đưa

Biển anh... muôn ánh trăng lùa… mơn man

Sự ví von này tuy quen thuộc trong thi ca nhưng vẫn đầy sức gợi. "Tình em" là sóng – mềm mại, chuyển động, luôn khát khao bao bọc. "Anh" là biển – rộng lớn, bao dung, mang theo "muôn ánh trăng lùa". Sự kết hợp giữa sóng, biển và ánh trăng tạo nên một không gian tình yêu vừa lãng mạn, vừa dịu dàng, "mơn man" và đầy tình tứ. Sự đan cài giữa "em" và "anh" ở đây cho thấy một thủa mặn nồng, hòa quyện khăng khít.

3. Quy luật thời gian và sự vĩnh cửu của nỗi nhớ

Thời gian trôi đi như một quy luật bất biến của tự nhiên, nhưng nỗi nhớ thì dường như bất chấp thời gian:

Xuân qua hạ đến bao lần Nhớ anh… ôm biển… cuộn dâng sóng trào

Cụm từ "xuân qua hạ đến bao lần" diễn tả dòng thời gian đằng đẵng. Nhiều mùa đã thay đổi, nhưng tình cảm trong lòng nhân vật trữ tình vẫn vẹn nguyên. Những dấu chấm lửng liên tiếp (Nhớ anh… ôm biển…) như những nhịp ngắt quãng đầy nén nhịn, để rồi vỡ òa ở ba từ cuối: "cuộn dâng sóng trào". Nỗi nhớ không còn âm ỉ nữa, nó có hình, có khối, có sức mạnh mãnh liệt như những con sóng dữ dội xô vào bờ.

4. Nỗi cô đơn khi trở về thực tại

Khổ thơ cuối cùng tạo ra một sự chuyển dịch không gian đột ngột nhưng hoàn toàn hợp lý về mặt tâm trạng:

Trở về phố núi xôn xao Âm thầm biển nhớ cồn cào tình xưa.

Từ "biển" bao la, nhân vật trữ tình trở về với "phố núi". Sự đối lập giữa cái "xôn xao" của phố thị với cái "âm thầm" trong lòng lòng người càng làm tôn lên sự cô đơn. Ở nơi không có biển, người ta lại nhớ biển da diết nhất. "Biển nhớ" ở đây đã không còn là danh từ chỉ sóng nước nữa, mà là một không gian tinh thần – một bờ bến của hoài niệm. Từ láy "cồn cào" khép lại bài thơ như một nốt lặng đầy nhức nhối, khẳng định tình xưa tuy đã cũ nhưng sức sống của nó trong lòng người thì chưa bao giờ tắt.

Tổng kết

"Biển nhớ" của Nguyễn Thị Phương Anh là một bài thơ thành công trong việc sử dụng thể thơ lục bát truyền thống để diễn tả tâm trạng hiện đại. Điểm hay của bài thơ nằm ở chỗ:

  • Ngôn từ giản dị, giàu sức gợi: Không dùng những từ ngữ quá đao to búa lớn, bài thơ đi vào lòng người bằng sự chân thành, mộc mạc.

  • Nhịp điệu êm ái như sóng biển: Thể thơ lục bát kết hợp với các từ láy (lồng lộng, đung đưa, mơn man, xôn xao, cồn cào) tạo ra một âm hưởng lúc trầm lắng, lúc dạt dào như chính nhịp vỗ của những con sóng lòng.

Bài thơ là một khúc ca buồn nhưng đẹp về một tình yêu dẫu không còn vẹn tròn ở hiện tại nhưng vẫn mãi là một phần tài sản tinh thần vô giá trong ký ức của người ở lại.

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

NHỚ ANH…

(Nguyễn thị Phương Anh) 

Trường Sơn in dấu chân anh 
Bao nhiêu dốc núi thác ghềnh vượt qua 
Vì non sông quyết xa nhà 
Cho ngày đất nước của ta nối liền... 

Xông pha nơi chốn trận tiền 
Máu xương đổi lại bình yên quê mình. 
Đạn thù đỏ áo chiến binh 
Vùi trong nấm cỏ khuôn hình dấu yêu. 

Nhớ anh... từng buổi dương chiều 
Guộc gầy cỗi gạo lặng bên sông trời 
Nhớ anh... khêu lửa xuân tươi 
Tìm trong hoa nở nụ cười thuở xanh 
Nhớ anh... dâng ngọn gió lành  
Qua miền mưa nắng đón anh trở về

Hương mùa tỏa dịu đồng quê 
Vọng trong tiếng lúa lời thề sắt son.

Lời bình (AI)

  Nhớ anh của Nguyễn Thị Phương Anh là một bài thơ đong đầy cảm xúc, vừa là tiếng lòng da diết của người phụ nữ nơi hậu phương, vừa là khúc ca trầm hùng, sâu lắng tri ân những người lính đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Bài thơ chạm đến lòng người đọc bởi sự kết hợp hài hòa giữa cái chung (tình yêu đất nước) và niềm riêng (tình yêu đôi lứa), được thể hiện qua thể thơ lục bát truyền thống tha thiết, ngọt ngào.


Thứ Năm, 30 tháng 4, 2026

Chùm thơ đôi ngày hạ (Kết hợp haiku và lục bát)

1

Tiếng ve dè dặt

nắng tắt đầu hồi

nụ hồng trên môi

Xin đừng theo ngọn gió trôi

Chút hương ve vuốt hồn tôi đêm buồn.

2

Hồ khuya

trăng khuyết

nhân đôi

Ngước tìm về phía xa xôi

Thắp lên muôn đốm lửa ngời dấu yêu.

3

Phanxipăng

bồng bềnh sương

còn chút tà dương

Vàng lên phiến đá khiêm nhường

Sâu trong khe cạn thoảng vương tơ chiều.

4

Đất nẻ

lúa nghẹn đòng    

những ngày long đong

Mong trời cúi mặt mà trông

Trần ai muôn ngả quặn lòng áo cơm.

5

Lũ đi

bùn lẫn đá

đâu rồi người thương

Một vùng cháy đỏ vàng hương

Rưng rưng lá nhỏ hạt sương… lạnh chiều.

LỜI BÌNH

....Cái hay lớn nhất thể hiện tài năng của tác giả là chị không biến thơ đôi thành một sự lắp ghép cơ học (3 câu Haiku + 2 câu Lục bát một cách khiên cưỡng). Ngược lại, mạch thơ của chị tự nhiên như hơi thở. Ba câu Haiku đóng vai trò như một "nút thắt" hay một "nhãn tự" (con mắt của bài thơ) gieo vào lòng người đọc một ấn tượng thị giác hoặc thính giác mạnh mẽ. Để rồi ngay sau đó, hai câu lục bát xuất hiện như một "lối thoát" của cảm xúc, giải tỏa những dồn nén bằng nhạc điệu mềm mại, đưa người đọc vào cõi mênh mang của tình cảm... Tất cả đã khẳng định Nguyễn Thị Phương Anh là một cây bút rất thành công khi tiếp nhận và phát triển thể thơ đôi do nhà nghiên cứu Nhật Chiêu khởi xướng. Chị đã thổi vào thể loại mới mẻ này một linh hồn rất riêng: mềm mại, sâu lắng và đậm chất thuần Việt.

 

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2026

Đọc bài thơ "Đêm say" của Hà Tân

                                                         Nguyễn Thị Phương Anh

ĐÊM SAY

              (Hà Tân)

Bộ đội quen thăm bản cũ

Gặp bà con hết mình vui

Trai gái mừng

Rượu xòe đó bạn

Cười đùa níu kéo

Rung rinh sàn ngồi

Rượu ngô

Từng bát... từng bát

Rượu tràn trề

Sóng sánh môi

Bếp củi bập bùng bóng vách

Rừng khuya huyền ảo trăng soi

Chưa vãn cuộc đã nhiều chếnh choáng

Ngây ngất em

Long lanh mắt cười

Khăn piêu trễ rơi xuống ngực

Nâng bát rượu tình em mời chung hơi

Mắt em hồng lung linh đáy bát

Hương em nồng 

Tôi khát đến mềm môi

Tiếng tắc kè

Tiếng nai tác... gió

Em ngả nghiêng nhòa trong mắt quay

Mình không là mình nữa

Rượu cứ đổ

Bát vơi bát đầy

Bồng bềnh giữa trời tiên nữa

Đêm say.

    Đọc “ Đêm say”của tác giả Hà Tân, ta có thể dễ dàng nhận ra cảm hứng thơ được khơi nguồn từ một ngày bộ đội ta được về thăm bản, trong đêm liên hoan lửa trại ấm tình quân. 

    Một cuộc rượu được mở ra: Có khởi đầu là “Rượu xòe đón bạn” rộn rã vui vẻ, về khuya có “rượu tình em mời chung hơi” để rồi “anh ngây ngất em”, và khi tàn cuộc thì các anh lính như “bồng bềnh giữa trời tiên nữ”... Có thể ai đó từng lấy chuẩn mực kỷ luật quân đội, hay phẩm chất đạo đức của bộ đội Cụ Hồ để săm soi, phê phán“Đêm say”của các anh lính. Riêng tôi, tôi lại thấy cái say của các anh rất đáng yêu và đáng tin cậy. Họ say để tìm lại những xúc cảm tình yêu của con người, cảm xúc mà họ buộc phải kìm nén, khi triền miên ngày tháng lao vào trận mạc. Họ say vì đã dành sự nồng nhiệt hết mình với đồng bào mà họ sẵn sàng hi sinh tính mạng để bảo vệ. Say đấy, chuếnh choáng đấy, thậm chí đã nghe tiếng gọi của nơi hoang dã: Tiếng tắc kè, tiếng nai…tác gió. Nhưng … có một "tiếng còi" tuýt lên từ ngay trong tâm hồn trí nghĩ của người lính. Đó là tiếng còi cảnh báo của nhân phẩm giúp cho họ không cho phép mình vượt qua giới hạn, dù say, rất say. "Tiếng còi" đó vang lên ở câu thơ “Mình không là mình nữa”. Nó được đặt chen ngang giữa một tràng thơ say. Nghiêm nghị, tỉnh táo, sắc lạnh. Nó nhắc nhở: Vui đấy, say đấy nhưng liệu chừng không được để mất mình. Người lính đã tự cảnh báo và neo mình vào cội rễ của phẩm hạnh, của đạo đức cách mạng. Vì thế, bài thơ dù khép lại vẫn rung ngân xúc cảm trong sáng, thiện lành. Và người đọc nhận ra rằng: “Đêm say” của người lính chính là sự khơi nguồn cho những cảm xúc bung nở trên nền trời, đẹp như pháo hoa trong đêm lễ hội vậy…Nó thật đáng trân trọng biết bao!

 

Ghi chú: Hà Tân sinh 1927. Quê quán: Bắc Giang. Chỗ ở: Lan trì, Cổ Loa, Đông Anh, Hà Nội. Tham gia lực lượng Quân đội Nhân dân Việt Nam từ năm 1946- 1973.

 

 

Thứ Ba, 13 tháng 1, 2026

HÀ NỘI TRONG TÔI

Nguyễn Thị Phương Anh 


Kìa mùa đang bung nở

Trong những cánh hoa cười

Nắng tô màu rực rỡ

Tỏa muôn vàn sắc tươi


Sông Hồng ơi về đâu

Đừng rời xa cách biệt

Xin gửi tình tha thiết

Cho ta nối nhịp cầu.


Những ngôi nhà mái nâu

Trầm mặc neo phố cổ

Đêm ngày trao nỗi nhớ

Hà Nội xưa... thuở nào.


Tòa cao ốc vờn mây

Tượng hình bao khát vọng

Thế vươn mình trụ vững

Sức sống mới dâng đầy.


Hà Nội ở trong tôi

Trải qua nhiều mất được

Vẫn vẹn lòng sau trước

lưu giữ hồn nước non.


(Tác phẩm đã được gửi dự thi mừng Đảng, mừng xuân tháng 12 năm 2025)

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2025

NƠI HEN NGÀY GẶP GỠ...

     (Nguyễn Thị Phương Anh - Lớp D, K5 Khoa Văn - Đại học Sư phạm Xuân Hòa)


Thoảng con gió khẽ lay miền ký ức

Sườn đồi quen thoai thoải dốc thời gian

Đâu lối nhỏ in dấu chân thuở ấy

Dòng sông mơ thâu áng thu vàng.

 

Góc cà phê... nghe tiếng lòng thủ thỉ

Nhạc rung ngân da diết nỗi u hoài 

Một chiếc lá hồn nhiên chao liệng  

Chạm ánh nhìn... nhè nhẹ... đậu bờ vai... 

 

Ký túc xá lặng trầm trong se lạnh

Bức tường rêu khắc khoải nhớ bóng ai

Khung cửa sổ, trăng chiều mắc võng

Thoáng hình em... xao xuyến cả đêm dài...   

 

Ta về đây... mái ấm trường xưa

Gặp các bạn, thầy cô mùa đại lễ

Tay nắm chặt tay niềm vui nhòa lệ

Sư phạm ơi… thương mãi… để bây giờ…

 

Hồ Đại Lải... tiếng cười rung mặt nước

Thời sinh viên… kỷ niệm ùa về

Có mối tình đầu rạo rực say mê

Những câu chuyện vun đầy theo năm tháng…

 

Tạm biệt nhau... bịn rịn... luyến lưu...

Ta đi tiếp đường đời còn bao điều trăn trở

Nhưng sẽ chẳng thể quên nơi hẹn ngày gặp gỡ.

Xuân Hòa thân yêu... trong sáng tuổi xuân hồng.  

(PA)

 






 

 

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2025

NGÔI ĐỀN ƠN NGHĨA

                                         Nguyễn Thị Phương Anh

 ( Kính tặng chị Đỗ Thị Mến- cựu Thanh niên xung phong thời chống Mỹ, ở xã Nam Thái Ninh, tỉnh Hưng Yên )

 Cùng anh vượt thời chiến trận

Trở về đất mẹ quê cha

Đói nghèo khía sâu vách đất

Cơm khoai mặn chát dưa cà.

 

Ngôi nhà chồng vợ chung tay

Linh thiêng bóng hình của Bác

Anh chị ngày đêm ghi tạc

Công ơn trời bể của Người.

 

Hằng mong… chỉ một lần thôi

Òa vang chào đời tiếng trẻ

Bao lần nỗi đau giằng xé

"Da cam” rút kiệt sức tàn

 

Anh đi… buốt lạnh trời tà

Bác Hồ – chỗ dựa tình Cha

Hạt giống ươm niềm hi vọng.

Muôn phương tình nghĩa đi về.

 

Mây trắng bồng trên mái tóc

Hương trầm gọi nỗi xốn xang

Ngời lên nụ cười ánh mắt

Rực bay muôn cánh sao vàng.  

                                      (Ngày 7/9/2025)