1
Tiếng ve dè dặt
nắng tắt đầu hồi
nụ hồng trên môi
Xin đừng theo ngọn gió trôi
Chút hương ve vuốt hồn tôi đêm buồn.
2
Hồ khuya
trăng khuyết
nhân đôi
Ngước tìm về phía xa xôi
Thắp lên muôn đốm lửa ngời dấu yêu.
3
Phanxipăng
bồng bềnh sương
còn chút tà dương
Vàng lên phiến đá khiêm nhường
Sâu trong khe cạn thoảng vương tơ chiều.
4
Đất nẻ
lúa nghẹn đòng
những ngày long đong
Mong trời cúi mặt mà trông
Trần ai muôn ngả quặn lòng áo cơm.
5
Lũ đi
bùn lẫn đá
đâu rồi người thương
Một vùng cháy đỏ vàng hương
Rưng rưng lá nhỏ hạt sương… lạnh chiều.
